Ở trong mộng y thế nhưng cũng có kh*** c*m, y mơ hồ cảm giác mình giống như cưỡi lên trên người Thư Diệu. Lâm Việt vẫn ôm lưng y, tình huống có chút hỗn loạn, thần trí y mê man, trí nhớ có chút mơ hồ, hình như còn r*n r* ……
Trong trí nhớ tựa hồ bị hôn, bị v**t v*, bị tiến vào, trong mộng cũng không biết thay đổi bao nhiêu tư thế. Y hình như còn mở đùi ra khóa ngồi ở trên người Thư Diệu, bị Thư Diệu hôn sâu và v**t v*. Sau hình như Lâm Việt ôm y qua, đặt y ở trên đùi từ trên xuống dưới tiến vào thân thể y, cường lực ma sát làm cho y vô lực lắc đầu, trong cổ họng phát ra tiếng r*n r* khó có thể khắc chế.
“Mộ Thiên, anh quá tuyệt vời, vừa nóng, vừa mềm lại vừa chặt …..”
“Anh hai, anh là của em, anh toàn bộ đều là của em…..”
Thư Diệu và Lâm Việt tựa hồ còn không ngừng ở bên tai y nói nhỏ, lỗ tai bị ngậm vào, tiếng th* d*c quanh quẩn bên tai, miệng r*n r* cũng đồng thời bị nụ hôn sâu ngăn chặn. Hô hấp nóng rực cùng d*c v*ng nóng cháy không ngừng cắn nuốt ý thức y. Cái loại kh*** c*m từ ngón chân lan truyền đến não này làm cho y chỉ có thể từ trong xoang mũi phát ra tiếng hừ nhẹ mất hồn.
Có người đang không ngừng v**t v* thân thể y, hôn môi y, triền miên m*t vào đầu lưỡi y, đồng thời còn bị người nâng chân lên tiến vào. Cảm giác ma sát ra ra vào vào kia làm cho ngón chân y đều căng thẳng, lưng một trận tê dại, khiến cho lòng người ngứa ngáy. Xúc cảm kia rất rõ ràng nhưng ý thức cũng thật mơ hồ.
***
Ngày hôm sau, lúc nam nhân tỉnh lại, phát hiện vẫn là Thư Diệu ôm mình, Lâm Việt không có ở trong phòng. Nam nhân giật giật thân liền phát hiện toàn thân bủn rủn vô lực. (đấy, thấy chưa:v bọn này chuyên gia kê đơn mà >”
--- Hết chương 140 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đại Thúc Ngộ Thượng Lang
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!