"Tao hỏi thật mày một câu, mày..mày đã yêu Lệ Vy chưa"
Minh Vĩ muốn đính chính lại điều ấy một cách rõ ràng
"Chắc có lẽ là chưa yêu đến điên cuồng, cháy bỏng, mà đó là sự rung cảm nhẹ nhàng, là tình thương giữa thầy trò, và cả sự cảm mến giữa nam và nữ"
Đúng rồi, nó chưa bước qua giai đoạn yêu thì không lí do gì mà anh phải chần chừ nữa, đừng trách tao nhé! bạn thân.
Rút ra bài học xương máu mà có chết cô cũng mang theo xuống mộ, bài học mà làm cô u sầu về liên tưởng cả cái quá khứ đau thương, và cái ấn tượng rất ư là ác cảm đối với ông thầy chết dịch. Hôm nay, Lệ Vy tranh thủ đến trường sớm hơn mọi khi, sớm hơn cả Hà ấy, chứ mọi khi có bão tố cuồn cuộn tiến thẳng vào thành phố này, thì cũng đừng mong mà cô rời khỏi chăn trong cái tình trạng thút thít, mắt lúc nào cũng ươn ướt, Hà biết chứ! Đôi lúc cô cũng an ủi sẻ chia với Vy, nhưng có lẽ nỗi buồn ấy quá lớn nên không dễ dàng gì mà giúp tâm trạng của cô tốt lên nhanh chóng, Vy đi học sớm hơn cả Hà làm Hà ngỡ ngàng.
"Mày nhớ mang theo áo mưa nhé"
"Gì? Hôm nay mưa sao"
"không phải mưa mà là bão"
" Sao tao chẳng nghe thông báo vậy kà"
"Ừ...chắc người ta chưa biết được"
"Gì chứ? Người ta chưa biết mà mày biết, sao hay vậy?"
"Tao biết được thông qua cái hành động lạ thường của mày ấy..haha..lạ..lạ...đúng là quá lạ"
"HỪ...hãy đợi đấy! quân tử trả thù mười năm chưa muộn, huống hồ, tao là má của quân tử, nên đợi 100 năm trả thù cũng chưa muộn đấy con ạ"
Nói gì nói, cái con bạn nó vẫn nhe răng mà cười, đúng là khùng mà chưa kịp có giấy chứng nhận mà.
--- Hết chương 9 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Cô Đã Đánh Cấp Trái Tim Tôi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!