****************************
"Good morning teacher"
"Good morning children"
Đang miên man trong những dòng suy nghĩ, bỗng được nhìn thấy sự ngây thơ của các em và điều quan trọng là được nhìn thấy cái gương mặt quen thuộc ấy, anh cảm thấy con tim có phần rạo rực.
"Now, vice class invited to present content that I ask the class"
(Bây giờ, mời lớp phó lên trình bày những nội dung mà tôi yêu cầu trước lớp)
5 phút trôi qua
"I told the class not deal with audible"
(Tôi nói lớp phó có nghe rõ không)
Lại 5 phút trôi qua
"I remember that this class has elected class vice and that"
( Lớp này tôi nhớ là đã bầu ra lớp phó rồi mà)
Phía dưới, cái vật thể ấy vẫn đang ung dung như chả liên quan gì đến mình. Không phải là cô không chú ý, mà là cô nào biết được thầy đang kêu cô, bởi cô rất giởi tệ Anh Văn mà, nào hiểu được ổng nói gì chứ, mà chắc có kêu tới tối cũng chả có động tĩnh gì.
"Vy...Vy....Lệ Vy"
Hải Anh kêu Vy một cách thỏ thẻ
" Chuyện gì vậy Anh"
"Thầy đang kêu bạn kìa"
"Gì chứ? Kêu hồi nào? Tội có nghe gì đâu, chắc bạn nghe nhầm rồi"
"Không, những câu nói ban nãy là kêu lớp phó lên trình bày nội dung gì đó mà thầy đã yêu cầu bạn đó"
Đúng là người học giỏi có khác
"Thật sao"
"Ừm...nhanh lên đi"
Ôi! Trời cao ơi ngó xuống mà xem, rõ ràng trình độ tiếng anh của cô rất tệ mà ông thầy còn làm vậy, đúng là phũ đầu cô mà!
Còn Gia Nguyên, anh biết điểm số Anh Văn của Vy không được cao, nhưng không ngờ lại thậm tệ đến thế, giao nhiệm vụ quan trọng cho cô đúng là một sai lầm không hề nhỏ mà
"Dạ..dạ...thưa thầy, gọi em, em xin bắt đầu ạ"
Gia Nguyên không nói gì cả, im lặng, mặc cho cô làm gì thì làm. Vấn đề kết thút, Lệ Vy xin phép thầy về chỗ, bỗng anh nói
"I think, class vice should go check the ear"
( Tôi nghĩ rằng, lớp phó nên đi kiểm tra tai)
Nghĩ thầm thầy đang đánh giá bài học, mặc dù không biết là khen hay chê, mà cô cứ vâng vâng dạ dạ, làm cả lớp cười tủm cười tỉm, còn ông thầy lại tỏ vẻ rất ư là ngạc nhiên, còn cười một cách sảng khoái nữa chứ, hay là ổng đang trêu chọc cô, nghĩ vậy cô tức muốn xì khói đầu, trách ai được chứ, có trách thì trách cô ăn cho lắm vào, làm thức ăn che lắp hết cả đầu, không còn chỗ để chứa bộ não, nên học mãi cũng chẳng khá nổi tiếng anh.
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Cô Đã Đánh Cấp Trái Tim Tôi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!