Trong mơ, người nọ cong mắt cười, đứng giữa vườn đào, chậm rãi vươn tay ra trước mặt y.
Nước trong, gió mát, mặt đất tắm ánh mặt trời.
Giọng nói của người nọ vẫn trong trẻo như trước, như mang theo ý cười, như mang theo ánh mặt trời.
“Ngọc Đường, chúng ta thành thân đi.”
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Chúng Ta Thành Thân Đi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!