
Chúng Ta Thành Thân Đi
Giới thiệu truyện
Mười ba tháng chạp.
Ban đêm, cơn gió rít lên khiến cửa sổ rung cành cạch. Ánh trăng chiếu sáng nhẹ nhàng như một tấm lụa mỏng trải trên mặt đất. Trong khu vườn, tiếng khóc khàn khàn của con quạ vang vọng, nỉ non giữa màn đêm, âm thanh len lỏi quấy rầy những giấc mộng ngái ngủ. Khi hé mắt, ánh nến yếu ớt, mờ ảo tựa như bóng chiều tà. Ánh sáng lan tỏa lên hơn nửa vách tường, tạo nên những đổ bóng lốm đốm đan xen. Y đã mở mắt. Ngửi thấy mùi thuốc quen thuộc, y cử động thân thể, ánh mắt hướng về phía cửa sổ. Hai cánh cửa sổ, trước khi đi ngủ đã cố ý mở, giờ lại được khép chặt, không rõ từ bao giờ. Tiếng gió đập vào ô cửa giấy hòa quyện thành âm thanh chói tai. Tiếng khóc nỉ non vẫn lẩn quẩn bên tai, không thể phân biệt rạch ròi giữa mộng và thực. Sau một thời gian lâu, y mới nhận ra rằng mình đã tỉnh. Cơn đau dồn dập, như một luồng tê tái từ tận xương tủy khiến y không thể kìm nén nơi đầu gối. Trong giấc mơ, những chồi liễu bên cạnh bờ sông nhẹ nhàng dập dờn, dáng người thoắt ẩn thoắt hiện. Cánh hoa đào tụm năm tụm ba chìm đắm trong nước, sắc hồng rực rỡ như ánh mắt người. Y tựa mình bên gốc liễu, gió xuân tháng ba ấm áp mang theo chút nóng lòng, phản chiếu tâm trạng của y trong mộng. Trong đầu y chỉ có hai suy nghĩ: Y đang chờ một người. Người y chờ, vẫn chưa trở về.