- s*x*
- Cái gì - nó vội bật dậy nhìn hắn - Anh bảo ai s*x* . Anh thì có . Lúc nào c*̃ng không mặc áo lượn đi lượn lại thì không s*x* chắc
- Để cho em ngắm - hắn đáp
- Nói láo ! Ai muốn ngắm ? - nó trừng mắt
- Vậy em toàn lên xem trên mạng còn gì ! Xem tận mắt có phải thích hơn không
- Xem khi nào ! Chỉ là nó tự lọt vô ! Anh quá đáng - nó giơ tay định đánh cho hắn một phát thì nhanh hơn nó một bước , cầm lấy tay nó và vận dụng chiêu thức trói buộc thân thể . Những giọt nước rơi đều từ tóc hắn xuống mặt nó . Nó nhìn hắn và hắn c*̃ng nhìn nó . Thật sâu
- Băng Nhi ! Anh yêu em rất nhiều
Một câu nói thốt ra , khiến lòng nó như được chiếu một luồng sáng c*̉a bình minh sau những đêm đen kịt song chẳng lâu sau đó , một nỗi bất an ập tới . Bên cạnh niềm vui bất tận con người luôn lo lắng niềm vui sẽ bị cướp mất trong chớp nhoáng . Và nó c*̃ng vậy , nó sợ đây chỉ là một giấc mơ rồi khi tỉnh lại là một sự thật nghiệt ngã và oan trái - Vậy còn . . .
Nhi chưa kịp nói hết câu , chưa kịp diễn tả sự lo lắng trong lòng thì ánh mắt nhìn như muốn cho thấy tất cả sự quan tâm và tình yêu bất diệt
- Anh chỉ yêu em , một mình em thôi - Thiên chen ngang , cậu c*́i xuống trao một nụ hôn ngọt ngào nhất như minh chứng rõ ràng cho những lời nói
- Em có yêu anh không ?
- Em . . . . . - nó ấp úng
- Hãy nói theo con tim em ! - cậu nhẹ hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền
- Không biết nữa ! Nhưng có lẽ là như vậy
- Cảm ơn vì em đã lại yêu anh - Thiên thì thầm rồi lại một lần nữa phủ xuống đôi môi mê người
* * *
Tại bàn ăn trong phòng vip c*̉a khách sạn , Nhi và Thiên đang ngồi ăn trên bàn vô c*̀ng lãng mạn . Cô khẽ liếc Thiên . Lúc cậu cô nhìn c*̃ng đẹp trai và dễ thương nữa ! Oái ! Tại sao lại như vậy chứ ! Có lẽ là khi yêu người ta thấy cái gì c*̃ng đẹp . Cái cách ăn thật khó mà diễn tả . Nhi chưa bao giờ thấy Thiên mặc đồ khác ăn với cô nên cô chưa bao giờ biết mà c*̃ng chưa bao giờ để ý : trước khi ăn cậu luôn mở một c*́c áo sơ mi trên rồi mở tiếp hai c*́c ở tay và sắn tay lên tận khuỷu tay rồi nói dùng bữa . Đang mải ngắm người yêu và chìm trong suy nghĩ miên man , cô không biết tự lúc nào Thiên đã nhìn mình
- Em đang ngắm anh đấy àh
- À . . . . Không - cô c*́i xuống tiếp tục ăn
- Thiên ! - nó ngước mặt lên nhìn hắn - Có phải lúc nào anh c*̃ng có phong cách dùng bữa như vậy ?
- Chỉ có người trong gia đình , người quen và em . Có chuyện gì sao ?
- Không
* * *
Sau bữa tối hắn và nó c*̀ng đi dạo . Nhi chợt dừng lại khi cô thấy một đôi trai gái , người con trai đang cõng người con gái trên lưng . Thiên nhìn theo ánh mắt vẻ - ngưỡng mộ c*̉a vợ mình . Cậu khẽ khàng
- Ánh mắt đầy sùng bái
- Gì chứ ! - nó giật mình
- Em việc gì phải ngưỡng mộ họ ? Anh và em c*̃ng như vậy thôi . Đôi lúc còn hơn cả họ
- Sao chứ ! Anh đúng là quá đáng ! Anh không thấy rất đẹp sao ?
- Xấu òm . Cô ta chẳng đẹp bằng em và anh ta c*̃ng xấu hơn anh
- Anh hết thuốc chữa - nó bó tay đi trước
- Em cứ nói thẳng ra là em muốn anh cõng . Việc gì mà phải ẩn ý ! Nào lại đây - Thiên ôm chầm lấy nó
Dưới bầu trời đêm , ánh trăng buông xuống tất thảy . Cậu nhanh chóng kéo nó lại chiếc ghế đá dưới gốc cây . Nhi tựa vào lòng hắn , chưa bao giờ cô cảm thấy ấm áp đến vậy , chẳng còn những toan tính , những công việc bừa bộn , những kế hoạch đau đầu . Chỉ còn vòng tay an toàn và vững chắc hoà c*̀ng tình yêu mới chớm mở
- Anh muốn ôm em mãi như thế này !
- Ai cho chứ
- Em không muốn sao
- Nhưng em c*̃ng cần phải làm việc khác . Không phải lúc nào c*̃ng có thể ở bên anh
- Lạnh rồi - cậu bất ngờ đẩy nó ra làm nó thật hụt hẫng .
Nhưng ngay sau đó , cậu cởi chiếc áo khoác ngoài khoác lên người nó
Trên lưng Thiên , vòng tay nó ôm chặt lấy cổ cậu , cảm nhận mùi bạc hà từ mái tóc đen và thân nhiệt ấm áp . Hơn bao giờ hết , cô cảm thấy lựa chọn ban đầu c*̉a mình đúng
--- Hết chương 36 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bảo Bối Thiên Tài Anh Nhớ Em!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!