Sợ nàng biết hắn vội lột bỏ tắm khăn trải giường, đến tủ lấy một cái mới thay vào, nhìn nàng ngủ ngon Tứớc Thiên thấy hạnh phúc chờ nàng tỉnh sẽ cho nàng uống thuốc và an cháo, giờ đây hắn cũng mệt lắm, nên nằm xuống bên nàng ôm nàng vào lòng không lau hắn cũng ngủ mất.
Hai canh giờ trôi qua Trương Dạ Yến mở mắt nhìn chung quanh vẫn cảnh củ phòng của vương gia, mà hình như có gì lạ, ai đang ôm mình, Dạ Yến ngước mặt nhìn lên, một gương mặt quen thuộc, là hắn vương gia, mà sao lại ôm mình ngủ vậy chứ, Dạ Yến muốn cử động để ngồi dậy, nhưng một cảm giác đau đớn từ dưới truyền lên, đau như bị xe nghiền vậy, sao lại như vậy chứ Dạ Yến tự hỏi? Mình bị thương o ngực cơ mà, sao ảnh hưởng đến dưới ấy chứ!?cảm nhận người trong lòng đã tỉnh, hắn mở mắt nhìn xuống người trong lòng lên tiếng nói, nàng đở đau không?gật đầu Dạ Yến nói đở hơn rồi đa tạ vương gia, hắn nhìn nàng ngón tay khẻ vuốt tóc nàng, xoa nhẹ mặt nàng, cử chỉ này làm cho mặt Dạ Yến đỏ tươi nhìn thật đẹp, để ta đi gọi người mang thuốc và buổi tối vào cho nàng, ta và nàng cùng dùng nha?Dạ Yến khẻ gật đầu, hắn bước xuống giường ra khỏi phòng dặn dò gia nhân rồi trở vào đở nàng ngồi dậy, vì hắn biết lúc sáng hắn làm khá mạnh,chắc chắn giờ nàng sẽ đau lắm. Để ta đở nàng ngồi dậy Tứớc Thiên nói nhìn nàng.
--- Hết chương 5 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Xuyên Không Qua Gặp Chân Tình
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!