Đêm đó, ta không còn gặp ác mộng nữa, ngủ một giấc thật ngon.

Trong cơn mơ màng, ta nghe thấy có giọng nói thì thầm bên tai:

“Tiểu Ngư, đừng sợ.”

“Chờ ta.”

“Chờ ta giành lấy một con đường sống để giữ lại cho muội.”

Vịt Bay Lạc Bầy

Má hơi ngứa ngứa.

Ta vung tay đập một cái, miệng lẩm bẩm:

“Ghê quá, gián c.h.ế.t tiệt, cút đi.”

Hừ! Hết ngứa rồi.

--- Hết chương 18 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha Mạng

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!