Một tiếng đồng hồ sau, máy bay rục rịch cất cánh, chuẩn bị quay về đúng hướng, Hồng Kông. Cô ở trong khoang, nghe tiếng động cơ rền lên, nghĩ đến quan hệ của mình với anh, thấy giống quan hệ giữa hai hành khách ngồi cạnh nhau với Quế Lâm. Nếu đời này là một chiếc máy bay có phương hướng có chỗ đậu, thì họ chẳng qua là cặp hành khách ngẫu nhiên cùng chung hàng ghế, nhưng dạng ngẫu nhiên này chắc chắn hàm chứa một sự tương thông với sức mạnh của vũ trụ, thể hiện sợi dây trật tự xuyên suốt hòa hợp giữa kiếp trước kiếp này và kiếp sau. Họ không sao hiểu được toàn bộ quá trình vận hành ấy, chỉ biết cùng nhau trải qua thời gian ngắn ngủi, rồi số kiếp sẽ xô mỗi người về một hướng.
Cô hỏi anh, có thể nào nán lại, vẻ đẹp lúc này ở đây. Anh đáp, không. Đây chưa phải là đích điểm của chúng ta.
Sau đó, máy bay cất cánh.
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Xuân Yến
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!