“này, có phải ít bạn là dở lắm ko?”

“hả?”

Đu Đu xoay cái rubít và nhăn như khỉ, nên có vẻ ko để ý đến

câu hỏi của tôi.

cậu ấy “hả” nhưng rồi tiếp tục xoay xoay cái cục vuông 6 mặt đó

mặc tôi cứ tha thẩn nghĩ ngợi

có lẽ mình phải làm quen thêm nhiều bạn nữa.

“HURAYYYYYYYYY~~~~~”

Đu Đu nhảy lên và la to sung sướng, cuối cùng cậu ấy cũng xoay được 6 mặt thành công…

tôi vẫn buồn thiu.

lúc này, Đu Đu mới quan tâm đến tôi.

“sao thế?”

“chẳng có gì.”

“chẳng có gì là sao! nói xem!”

“tớ đi ngủ đây.”

ko hỉêu sao tôi lại giận dỗi như thế, chỉ biết là

tôi ko thích kể cho Đu Đu nghe nữa.

kệ cậu ấy với cục rubít đó đi.

>_

--- Hết chương 4 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Xu Xu Đừng Khóc

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!