“A…sao lại thế này? Áo..áo ta đâu?” Tề Vũ Đồng bối rối quên hết mọi chuyện. Lúc này cần quan tâm nhất chính là, áo nàng đâu? Tại sao người ở đây áo lại biến mất? Nhất định có ai đó đã đánh cắp. Ánh mắt dời qua, phát hiện Nam Cung Dân trân trân nhìn mình, nàngkhông còn mặt mũi, hai tay che mặt nức nở “Ô ô, ngươi...Ngươi bắt nạt ta.”
“Nha đầu, bình tĩnh.” Thấy Tề Vũ Đồng hoảng loạn, Nam Cung Dân ôm trọn thân thể nhỏ bé vào trong lòng, bàn tay vô thức vỗ nhẹ như trấn an. Nếu để nha đầu này nháo một lát vết thương kia không chừng sẽ bị rách. Nhìn nước mắt cứ thi nhau rơi khiến tim hắn đau xót.
“Ô ô, ngươi bắt nạt ta, bắt nạt ta. Ô ô!” Tề Vũ Đồng theo tư thế thoải mái dựa vào người Nam Cung Dân, bàn tay nhỏ đánh vào lòng ngực rắn chắc của hắn. Vì sao nàng bất cẩn như vậy? Lại để cho cái tên này chiếm tiện nghi? Thật tức giận mà. Cơ hồ ngoài hành động đánh như phủi bụi, nàng không biết phải xử trí thế nào.Trước nay chưa từng gặp qua a >”””
--- Hết chương 62 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Vương Phi! Nàng Háo Sắc
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!