Quá vui mừng, Ưu Vô Song không hề nhận thấy ánh mắt của tên ấy xuất hiện tia hận ý, lúc Ưu Vô Song vừa bước đến gần tên thần kinh thì sau lưng vọng lại tiếng của bao hắc tử:” Cẩn thận!”
Cẩn thận? Ưu Vô Song có chút nghi hoặc quay lại nhìn bao hắc tử, chỉ thấy tên bao hắc tử giận dữ trơn mắt nhìn người sau lưng mình, Ưu Vô Song quay nhanh về phía bao hắc tử nhìn, đối diện Ưu Vô Song lúc ấy là đôi mắt tràn đầy oán hận!
Trong lòng thoáng xuất hiện linh cảm bất an, Ưu Vô Song vội lùi lại, nhưng đã quá muộn, tên thần kinh ôm lấy Ưu Vô Song, hét lên một cách điên rồ:” Ưu Vô Song, cô gạt tôi, cô sẽ phải chết cùng tôi.”
Trong tiếng la hét của mọi người và vòng tay của tên thần kinh, lao xuống tòa nhà.
Ưu Vô Song chỉ cảm nhận được gió đang vù vù thổi bên tai: cứu với, mình không muốn chết tí nào! Khi nãy chỉ trù tên bao hắc tử một câu thôi, ông trời có cần phải trừng phạt vậy không?
Trời xanh vô tình, không nghe thấy lời than của Ưu Vô Song, chỉ nghe thấy một tiếng vang lớn, Ưu Vô Song cảm thấy xung quanh tối om, mất dần tri giác.
--- Hết chương 2 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Vương Phi Của Bạo Vương
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!