Tô Lam click vào, rít gào —– Chẳng khoa học gì cả!
Trong kịch, có một chú mèo rất manh, nhu thuận, ấm áp, tri kỷ, dễ thương đến vô hạn — Thế nhưng ở nhà cậu chỉ có một con mèo, nhưng nó không gọi cậu là ba ba!
Tô Lam quay đầu nhìn mèo con đang nằm úp sấp ở bệ cửa sổ, lấy móng vuốt cào cào cửa thủy tinh, phát ra tiếng cạch cạch nhỏ, thầm nghĩ thực phí phạm! Khi ở cửa hàng thú nuôi, chỉ tiêu quan trọng nhất của cậu là IQ của động vật. Cuối cùng lại mua phải cái của nợ này. Khi bước đi còn có thể đụng vào bàn, khi ngủ còn ngã từ trên giường xuống đất >o__oo
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện [Võng Phối] Chuyện Xấu CP
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!