Vào thời điểm đang thắc mắc, đã có âm thanh vang lên trong đầu nàng:
" Tiểu nha đầu..."
Tia sáng biến ảo ra thành hình dạng một lão già, chính là kẻ thần bí xuất hiện trong phòng nàng trước lúc chết ở kiếp trước. Lão ta có thể theo nàng đến đây, còn chạy vào trong thức hải? Không hiểu sao trong thâm tâm nàng lại muốn hỏi lão một câu:
" Hữu tình đạo là cái gì?"
"......" Lão già trầm ngâm , liên tục quan sát hồn thể của nàng. Vào trong thức hải, bất cứ khi nào cũng chỉ có thể mang trạng thái hồn thể. Một lát sau , lão mới cất giọng, có chút thú vị hỏi:
" Cô nương , ngươi muốn tu đạo hữu tình sao?"
"... ..."
" Hay nói đúng hơn, ngươi muốn thoát vô tâm đ*o?"
Nàng không trả lời, nhưng nhìn nàng, lão đã biết lão nói trúng rồi.
" Tiểu nha đầu, ta có thể dạy ngươi tu hữu tình đạo, nhưng đến khi thoát khỏi vô tâm đ*o, ta muốn nhờ ngươi giúp một chuyện."
"..ngươi muốn điều gì?"
" Đến lúc đó, ngươi sẽ biết!"
Một thời gian rất lâu sau đó, không gian chìm trong im lặng, không có tiếng nói. Rất lâu rất lâu, có âm thanh vang lên, có chút phiêu đãng, mờ mịt...
" Được"
--- Hết chương 2 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Vô Tâm Đạo
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!