Rồi anh bước lên phòng cô nhìn theo bóng anh tiếc núi. Còn Thiên thì thấy vậy liền biết cô nghĩ gì chỉ nhếch mép và vào trong ăn cơm.

_ tôi muốn ăn cá mà sợ bị hóc xương nên cô giẻ cho tôi đi

_ư…ư… gì thế .mãi mê suy nghĩ nên không để ý gì .

_ cô bị điếc à có cần tôi kêu anh hai chở cô đi khám không.

_anh hai … ơ… không… đừng mà

_vậy cô còn không mau làm

_được được

_ trời ơi !!!

_em làm gì la thế ?

_con sao vậy Thiên .

_cô giẻ sao mà lắm xương thế  này

-ơ chị xin lỗi .

_tự tôi làm còn hơn nhờ cô làm

--- Hết chương 28 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Vợ À Em Mãi Mãi Là Của Anh!

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!