Bỗng dưng lại cúp điện, trời ạ.



Ơ hơ, mà cần quái gì điện, tôi có nến mà! Tôi mở tủ tìm nến. Trong đêm tối, tôi lạng quạng mò cái nắm cửa tủ. “Nó đâu rồi nhỉ???”. “A, nó đây rồi!!!”. Tôi đã nắm được nó và sau đó tôi không cảm thấy nó ở đó nữa


--- Hết chương 157 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Truyện Kinh Dị Cryptic + Truyện Ma Ngắn

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!