Sau khi ra khỏi xe, Trương Tư Nghị nâng ngực lên và hít một hơi thật sâu: “Ah! Không khí trong lành! Không khí trong lành! Tuyệt vời!”
Đào Phỉ cũng tràn đầy thỏa mãn mà nheo mắt lại, cảm khái nói: “Nếu môi trường và bầu không khí ở tất cả các vùng trên đất nước đều tốt như Côn Minh, có lẽ có nhiều người sẽ không xuất ngoại.”
Nói xong, hai người sóng vai đi vào khách sạn. Bên ngoài được bao quanh bởi hồ nước và các ngọn núi, bên trong có sân nhỏ bên hồ bơi, trong ngoài đồng nhất. Có người nói rằng chủ đề thiết kế của khách sạn này là bươm bướm, các vật trang trí hình “bướm” có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi bên trong và bên ngoài khách sạn, tạo nên một cảnh tượng mộng mơ, lãng mạn và thanh lịch.
Dọc đường đi, Trương Tư Nghị không nhịn được mà giơ máy ảnh lên chụp vài bức ảnh.
Hai người đặt một căn phòng tiêu chuẩn có ban công. Phòng rất rộng, được trang bị đầy đủ, có thể trực tiếp tận hưởng vẻ đẹp của hồ Điền Trì.
Trương Tư Nghị buông valy xuống, cầm điện thoại di động ra ngoài ban công chụp vài tấm ảnh đẹp, trốn Đào Phỉ, len lén gửi cho Cố Tiêu: “Bọn em đến khách sạn rồi!”
Vài giây sau Cố Tiêu trả lời ngay: “Ở chỗ nào?”
Trương Tư Nghị: “Khách sạn Côn Minh Intercontinental.”
Cậu sợ Cố Tiêu nghĩ cậu ở nơi quá xa xỉ, nhanh chóng vứt bỏ đồng đội, tố cáo: “Là Đào Phỉ chọn.” (>_
--- Hết chương 124 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Trợ Lý Kiến Trúc Sư
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!