Tôi không nghĩ tới, Trịnh Duệ sẽ tiến hành theo đuổi quyết liệt như vậy.

Khi người giao của tiệm bán hoa đưa tới một bó 999 đóa hoa hồng, trong lòng tôi chỉ có hai chữ: kinh ngạc! Gì vậy? Ăn no không có việc gì làm, đưa nhiều hoa tới như vậy?

Bó hoa lớn như vậy, giống như biển hoa, hoa hồng đỏ kiều diễm, đó là tượng trưng cho tình yêu, tản ra mùi thơm thoang thoảng. Nhưng quá lớn rồi, như vài đóa hoa cô dâu lớn có thể chống đỡ được, lúc ôm lên hoàn toàn che khuất nửa người, tay cũng tê rồi.

"Oa, một bó hoa lớn như vậy, ai đưa thế?" Mới vừa thả lên trên bàn làm việc thì có đồng nghiệp vây quanh.

"Cậu thích không? Thích sẽ đưa cho cậu." Tôi nhìn mặt một đồng nghiệp, cầm thẻ trong hoa, phía trên rồng bay phượng múa viết mấy chữ: 999 đóa hoa hồng cho người anh yêu nhất, ký tên Trịnh Duệ.

"Cho tôi thật chứ?" Đồng nghiệp sáng mắt lên.

Tôi đẩy vào ngực cô ấy, nói: "Nói đưa cho cô chính là cho cô, không đổi ý."

Mừng diễn đàn Lê Quý Đôn thêm tuổi mới.

--- Hết chương 41 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Trở Lại Trước Khi Chia Tay

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!