Chỉ là, ngày hôm nay cậu lại bất ngờ phát hiện Cảnh BOSS cư nhiên không online?!
Vì là lần đầu tiên phát hiện chuyện như vậy nên cậu nhàm chán mà học theo sở thích đi dạo một vòng trong giới võng phối trên internet của Cảnh khuyển nhà mình.
Chính vì thế nên mới nói, quả nhiên là phu phu...
Vì vậy, khi Cảnh Dực Tước xử lý tốt việc kia, sau đó lại tìm anh em đi thăm dò người mở topic, liền phát hiện avatar “Cô vợ nhỏ” của mình sáng lên, không cần phải nói, trước tiên là phải đi trình diện rồi ~
Quân Lâm: Mộ ╭(╯3╰)╮
Mộ Mục: Ừ, anh tới rồi.
Mộ Mục: ╭(╯3╰)╮
Biết người nào đó có kỹ năng hấp dẫn chết người không đền mạng, khi Mộ Mục bắt chuyện xong, liền trả lại một cái ╭(╯3╰)╮, làm Cảnh đại BOSS manh đến hai mắt hiện lên trái tim.
Quân Lâm: (^o^)/~
Mộ Mục: Hài lòng?
Quân Lâm: Ừ (⊙_⊙)
Mộ Mục: Ồ.
Quân Lâm: Mộ, anh rất nhớ em đó ~
Mộ Mục: Không phải mới gặp hôm qua sao.
Quân Lâm: Một ngày không gặp như ba năm o(╯□╰)o
Mộ Mục: Thật sao …
Quân Lâm: Thật! Mộ không nhớ anh::>__﹏_﹏
--- Hết chương 37 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tôi Là Nam Phụ, Không Phải Dụ Thụ!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!