Và, tôi cũng đang nằm trong số đó. Tôi đang đc 1 kẻ có quyền lực bảo hộ, mỗi cử chỉ của tôi luôn nằm trong tầm mắt của người đó, luôn đc kiểm soát và mỗi khi tôi khóc hay tôi gặp nạn - dẫu chỉ là sơ sơ ngoài da thì kẻ đó cũng đến bên tôi và hỏi 1 câu hỏi cũng từa tựa như trong truyện: “Có làm sao ko hả cưng?” ^_^! Thế đấy!!!
Ai mà ko thích phải ko, ai ko phải ngẩng cao cái đầu, ngứơc cao cái mặt khi bên mình có 1 thần bảo hộ gần như là toàn mỹ: đẹp đẽ hơn người, thể thao nhất hạng, nhà giàu nứt vách, phong lưu khắp cõi, ga – lăng hiếm có và nhất là luôn hiểu nhân tâm của người ta, luôn làm “ông cố nội” của thiên hạ. Thề với lòng bạn là khi nằm mơ bạn ko mơ những giấc mơ đại khái vậy đi, mơ thôi mà!! Những giấc mơ đó thì thiệt là dễ thương lắm! Tôi cũng hay nằm mơ kiểu đó và mỗi lần tôi gần gặp đc “Thiên Sứ” của tôi thì ánh nắng luôn làm nhạt nhoà đi hình ảnh đó, ánh nắng che lấp gương mặt người ấy đi và tôi luôn bị đánh thức bằng cái chuông đồng hồ đáng ghét. Và cứ như thế… ngày hôm nay thì giấc mơ đó thành sự thật nhưng trong tôi cái đó ko quan trọng nữa, cái chính là tôi đang bị dị ứng với cái kiểu bảo hộ này… lúc nào cũng tò tò theo đằng sau, luôn bám sát và sẵn sàng làm những trò điên rồ nhất để đuổi boyfriend của tôi đi. Trong truyện cổ tích đâu có thế (>_.___
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tình Yêu Lạ
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!