Tiểu hài tử nhoẻn miệng mang theo nụ cười tuyệt trần, say mê chúng sinh: “Suất, suất ngây người.”
Tiểu hài tử ngồi trên lưng ta, ta vỗ cánh, bay lên trời, ngay cả tiễn cũng không thể nào chạm tới. Y cười, vừa nhìn đám tiễn rơi vãi trên mặt đất, vừa băng bó vết thương cho mình. Ta lên thật cao, cho đến khi bên người đều là những đám mây tuyết trắng, mới bắt đầu giữ thăng bằng mà bay. Nguyên lai phía trên mây đen, trời lại xanh đến vậy, xanh đến thanh thản, nhẹ thấm vào hồn. Tiểu hài tử ghé vào tai ta, mang theo hơi thở nóng bỏng và ngứa ngáy. Y dùng giọng nói dụ người chết không đền mạng mà nói: “Cha, ngươi thật lợi hại.”
“Hừ.”
Ta trả lời, đáy lòng nhịn không được mà kiêu ngạo. Tiểu hài tử khẽ cười nói: “Ở chỗ này, bay về bên trái.”
Ta ngừng một chút, hỏi: “Bên trái là bên nào?”
Tiểu hài tử hơi run giọng: “Là phía tây…”
Ta suy nghĩ một chút, thế là bay về phía mặt trời mọc, mặt trời đỏ rực, kim quang vạn toả. Tiểu hài tử túm sừng ta, gọi ta quay đầu lại, thế là xóc nảy một trận giữa không trung. Tiểu hài tử ở sau lưng thở dài hỏi: “Cha, ngươi bị mù đường hả?”
“Hừ.”
Tiểu hài tử an ủi: “Quên đi quên đi, ta sẽ không ghét bỏ ngươi đâu.”
Cũng vào ngày đó, khi ta bay giữa trời xanh, băng qua tầng tầng mây đen, ánh dương quang chiếu lên đôi cánh to những sắc vàng rực rỡ. Mọi người ngẩng nhìn ta, có người bảo ta là dị thú trời giáng, thế là ở nước nào đó có thêm một truyền thuyết về kì lân một sừng. Có người suy nghĩ thật lâu, không nói một lời nào, sau đó vẽ lên giấy những ý tưởng cấu tạo máy bay. Mọi người không biết rằng, cái bọn họ thấy chỉ là một tiểu dương biết yêu mà thôi.
--- Hết chương 6 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tình Yêu Của Một Chú Dê Con
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!