Lạc Khê: Sư phó, chú xem con cháu có phải mắc bệnh nan y gì hay không? Nó chỉ là một cây phong lan, như thế nào lại lớn nhanh như vậy?
Hoa thợ dùng một loại ánh mắt như nhìn đứa thiểu năng nhìn y, lạnh đạm trả lời: “Đây không phải phong lan, mà là quỳnh hoa.”
Lạc Khê: Σ(⊙▽⊙ A?
Thực tốt, quỳnh hoa là cây lớn, khẳng định có thể cao hơn nửa người, này không có gì xấu cả.Lạc Khê cảm thấy mỹ mãn, vô cùng vui vẻ ôm con y về nhà.
--- Hết chương 2 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thực Vật Luôn Là Muốn Thành Tinh
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!