Xếp lại bài, nhặt tám vạn Vương Lạc mới ra kia, vẻ mặt ôn hòa của Thiệu Vân đột nhiên ẩn hiện một nụ cười. “Được!” Dấu vết bên khóe môi còn lớn hơn nữa, cong lên đến quỷ dị và sau đó anh gạt bài xuống. “Bác sĩ Vương, tôi hồ rồi.”
Không biết vì nụ cười tà của Thiệu Vân mà ngẩn người hay vẫn vì khiếp sợ mình thảm bại tại một ván này, Vương Lạc há hốc miệng ngây ngốc ngơ ngác cả người, mà mấy người khác cũng coi như không biết anh cứ tiếp tục ‘tình chàng ý thiếp’.
--- Hết chương 22 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thu Tư
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!