"Này!Cô là ai?Tại sao giờ này còn ở đây?Là nhân viên mới sao?"
"Vâng!Tôi là trợ lý của chủ tịch ạ!"-cô nhẹ nhàng mở miệng nói
"Hừ!Bây giờ chủ tịch còn cần có trợ lý nữa sao?Anh ấy bận đến vậy?"-thật ra lý do Triệu Ái Mỹ không biết cô là do cô ta mới đi dự cuộc họp tại chi nhánh ở Mĩ của Tiêu thị về.
"Vâng!Nếu cô cần gì cứ nói với tôi,tôi sẽ báo lại với chủ tịch!"
"Hừ!Thứ người như cô thì biết gì chứ?Nhớ cho kĩ,Đình Hạo vốn dĩ là của tôi,tôi chính là vị hôn thê của anh ấy,nếu như cô dám bén mãn đến gần anh ấy thì cô chết chắc với tôi!"-nói rồi cô ta xoay bước về phía Phòng chủ tịch không một cái gõ cửa mà bước vào,từ bên ngoài cô nghe rõ tiếng nũng nịu kinh tởm của cô ta:
"Đình Hạo à!Người ta rất nhớ anh!"
"Cô nên biết sỉ diện một chút đi!Có chuyện gì không?"
"Ây da!Thì người ta lên đây tìm anh là do có chuyện a!~..."-nghe được đến đó cô đã nhíu mày tức giận,hắn như vậy mà lại không đuổi cô ta ra ngoài,như vậy mà lại nghe cô ta nói,thật là tức chết mà,cô như vậy lại tức giận quay gót đi lên sân thượng mà không biết rằng có một người đã nhìn thấy tất cả..
--- Hết chương 10 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thiếu Gia Bá Đạo! Anh Cần Gì?
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!