cả. Nhưng vào cậu năm tốt nghiệp đại học, mọi chuyện đã thay đổi. Lúc đó, Cố Tích Triều đang chuẩn bị làm theo kế hoạch của ba mẹ, nhẹ nhàng thi vô một vị trí công chức nào đó, thì có biến cố phát sinh— được rồi, đừng có nghĩ bậy bạ, ba mẹ Tích Triều không có vì lý do thiên tai nhân họa gì gì mà từ giã cõi đời, Cố Tích Triều cũng không có bị vật thể bay không xác định gì gì từ trên trời rớt xuống trúng đầu. Chẳng qua là ba cậu trên đường đi làm về, nhất thời ngứa tay, mua mấy tờ vé số. Kết quả… ông trúng 5 triệu tệ. (giải độc đắc của Trung Quốc, tương đương 787.000 USD hoặc 16.400.000.000 VND — tính theo tỷ giá lúc đăng truyện này) Bất ngờ ngoài sức tưởng tượng này quả thực là quá “cẩu huyết”
, khiến cả gia đình chấn động. Nhưng mà chuyện vẫn chưa hết. Bên này ba cậu đang nghĩ, trúng thưởng là chuyện tốt, nhưng mà trúng lớn như vậy, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống, phải tìm một chỗ yên tĩnh để mau chóng dọn nhà đi. Đầu bên kia, lại có một thông tin cũng “cẩu huyết”
không kém truyền lại. Một người bà con xa xôi tít mù sống ở thành phố Z tỉnh H trước khi chết đã để lại di chúc, nhất định để một căn nhà cho Cố Tích Triều. Lý do…. Ưm, lý do chính là: Bà lão này cảm thấy Cố Tích Triều trông rất giống mối tình đầu của bà. Hai ngươi mấy năm thuận buồm xuôi gió của Cố Tích Triều, tất cả mọi biến cố đều dồn lại một lúc mà bùng nổ. Thật là cái cuộc đời không “cẩu huyết”
thì không thú vị mà. Ba mẹ Tích Triều gặp đả kích liền liền, tâm tính thay đổi mạnh, hay có thể nói là bản chất nổi loạn tiềm ẩn dưới bề ngoài thanh cao nghiêm chỉnh đã bùng nổ như núi lửa… bọn họ… bọn họ làm xong thủ tục nghỉ hưu sớm, vứt thằng con lại căn nhà đó, tay nắm tay lên đường đi du lịch vòng quanh thế giới. Trước khi đi, còn ân cần dặn dò: “Con trai, con đã vì ba mẹ sống hai mươi mấy năm trời, trước giờ chưa từng được sống cuộc sống của riêng mình. Bây giờ ba mẹ đi sống cuộc sống mơ ước đây, con….”
Con hãy tự sinh tự diệt đi! Chiếc máy bay màu bạc vạch một tia sáng lấp lánh ngang qua bầu trời, Cố Tích Triều đến năm hai mươi mấy tuổi bị ba mẹ vô tình vứt bỏ đứng ở sân bay, phun ra câu nói tục đầu tiên trong đời: Mẹ nó, bây giờ có đi thi công chức nữa không đây! Tuy là ba mẹ Tích Triều đã thả cho con trai sống ngày tháng tự do thỏa ý, nhưng mà bản thân Cố Tích Triều cũng không biết mình rốt cuộc muốn sống cuộc sống như thế nào nữa. Đơn thuần, tích cực, thẳng thắng, đó chính là trạng thái cuộc sống trước đây của cậu. Như vậy không phải rất tốt sao? Không lẽ bây giờ phải đổi sang hướng khác, đi trải nghiệm một chút mùi vị trụy lạc? (tiểu Cố muốn học hư >
--- Hết chương 17 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện [Thích Cố Đồng Nhân] Ái Nhân Hảo Trạch
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!