* RENG RENG * tiếng chuông ra về
Nó lấy đồ đạc trong tủ ra chuẩn bị về ( đồ chơi của chỉ k đó) thì thấy trong cùng hộc tủ có 1 lá thư mở lá thư ra mặt nó có vẻ bình thản, cất hết đồ đạc trong cặp r bước đi!
— ek! Diệu Anh hồi đứng đợi tao trc cổng trường nha! Bỏ bạn theo trai là chết vs tao!!!"_ nó nói"
— ok!... EK TAO BỎ BẠN THEO TRAI HỒI NÀO CON QUỂ!!!" Diệu Anh"
— r...r k có đc chưa, nhớ đợi tao đó, có chuyện muốn nói "_ nó nói r bước đi luôn"
* tại sân sau trường *
— bạn gọi mk ra đây?" nó"
— phải!"_ Bảo quay lại"
— có chuyện?" nó"
— phải! Cho Bảo xl chuyện hồi đó!" Bảo"
— chuyện hồi đó?...còn j nữa k?"_ nó lạnh nhạt"
— Ngọc Ngọc à! Cho Bảo xl hồi đó đã lỡ lớn tiếng vs Ngọc nha!"_ Bảo"
— bạn đừng có nói cái giọng điệu đó làm như tôi vs bạn thân nhau lắm z á! Bạn bảo sao? Về nhà soi gương lại đi hả ? Uk tôi soi r đấy, soi muốn lọt tròng con mắt r đây nè, ĐC CHƯA ĐC CHƯA???, tôi xấu kệ mọe tôi, liên quan tới anh á???"_ nó hét lên"
— Bảo xl, là Bảo sai, Ngọc tha lỗi cho Bảo "_ Bảo nói"
— rồi h sao? H thấy tôi đẹp tôi ốm r muốn quay lại hay j? Đừng có mơ , tôi đi đây ! "_ nó nói r toan bước đi "
— em của ngày hqua đâu r sao khác quá z? " Bảo"
— em của ngày hqua là bài hát của Sơn Tùng, k dính líu tới tôi, à k có dính tại tôi thích nghe bài đó lắm!" nó nói chuyện rất tỉnh"( t/g: em cũng khoái nghe bài đó lắm á để hát khúc cho chị nghe: hãy là em cũng ngày hqua ú nu ú nà, hãy là em của ngày hôm nay ốm nhom ốm nhách)
Nhưng nó chẳng để ý đến 1 gốc cây gần đó có 1 bóng người đang đứng nghe toàn bộ cuộc đối thoại nãy h của nó và Bảo....
--- Hết chương 39 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thích Cô! Đồ Quậy Là Giỏi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!