Khánh Minh dang tay ôm lại, hai đứa trẻ như vậy, ôm nhau che chở nhau.
Vũ Khánh Minh, Hồ Tú Tâm 4 tuổi.
Chiều, Tú Tâm dựa vào người Khánh Minh xem tivi. Đúng lúc trên tivi có một đoạn phim tình cảm,
nam chính: “Anh yêu em, em yêu”
Nữ chính: “Thật chứ anh yêu?”
Nam chính: “Thật mà, chúng ta có phải con nít 2,3 tuổi nữa đâu”
Tối hôm đó, hai gia đình cùng ăn cơm ở nhà Tú Tâm chúc mừng hợp đồng thành công của bố Hồ.
Đang ăn cơm đột nhiên Khánh Minh bắt chước bố mẹquay sang gắp thịt cho Tú Tâm nói
“Anh yêu em”
Tú Tâm nhớ lại đoạn phim buổi chiều
“Thật chứ anh yêu?”
Bố mẹ Hồ, Vũ tròn mắt nhìn 2 đứa trẻ 4 tuổi. Họ chưa kịp nói gì thì Khánh Minh mặt tỉnh bơ bổ sung
“ Thật mà, chúng ta có phải con nít 2,3 tuổi nữa đâu”
“ặc” Bố Hồ đang ăn thịt thì mắc nghẹn.
“haha…haha”Bố mẹ Vũ thì hông thể nhịn nữa mà bật cười thành tiếng.Mẹ Hồ nhịn cười đỏ cả mặt >
--- Hết chương 2 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thanh Mai Lai Trúc Mã
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!