Cứ như vậy không biết đã đợi qua bao lâu, đột nhiên chợt nghe thấy một hồi chuông không ngừng vang lên, Trầm Thược vẫn không nhúc nhích, ngơ ngác nhìn chằm chằm cửa. Trừng hồi lâu, thấy cửa vẫn không có một chút động tĩnh, mới giật mình nhớ ra tiếng chuông kia căn bản không phải chuông cửa, mà là phát ra từ điện thoại, nãy giờ cậu theo bản năng chỉ chú ý tới cái cửa, phát sinh bất cứ động tĩnh nào, liền lập tức tưởng là anh hai.
Vội chạy đi nghe, vừa mới bắt máy, còn chưa kịp mở miệng, đã nghe đầu dây bên kia truyến đến giọng nói mang chút lo lắng: “Tiểu Thược? Sao lâu như thế em mới nghe a?”
Là anh hai! Trầm Thược tim đập thình thịch, lập tức ngay cả nói cũng nói không rõ, chỉ có thể lắp bắp: “Em… hồi nãy em không nghe thấy…”
“Vậy à, anh còn tưởng em chưa về nhà, lại nghĩ cũng không thấy em báo hôm nay sẽ về muộn, làm anh sợ quá.”
Nghe ra trong giọng điệu của anh hai tràn đầy quan tâm, Trầm Thược cảm thấy chính mình thật sự là càng lún càng sâu, chưa tính đến sau này, hiện tại cậu đã yêu anh chết đi được (>_
--- Hết chương 5 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thân Ái Đích, Đại Ca
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!