Thẩm Châm rất tự nhiên “Ừ” một tiếng, rồi nói: “Em không hỏi anh giải thích làm gì.” Vẻ mặt kia như là nói thế này “Ai để ý chứ” “Em không ngại đâu” “Chẳng phải là đồng nghiệp thôi à” “Em hiểu”.
Cố Tích Hoa gật đầu: “OK.” Anh cũng chẳng nói gì nữa.
Hai người lái xe đi ăn cơm.
Trên đường.
“Lát nữa đi gặp nhà thiết kế, em hãy nói ra ý kiến của mình.”
“Hừ.”
“Hôm nay đi đâu ăn?”
“Hừ.”
“Em xác định không ngại?”
“Không ngại.”
“Ăn món cay Tứ Xuyên không?”
“Hừ.”
Cố Tích Hoa: “…………”
Khi chờ đèn đỏ ở ngã tư đường, ánh mắt sâu thẳm của Cố Tích Hoa bay qua.
Thẩm Châm: “Được, tới quán ăn món cay Tứ Xuyên đi. Ăn xong chúng mình đi gặp nhà thiết kế.” Cô ưỡn ngực thẳng lưng, dáng vẻ ngoan ngoãn, không còn là cô gái kiêu ngạo “hừ” mãi như lúc nãy.
Đèn đỏ + ánh mắt của Cố Tích Hoa = lần gặp thứ hai, ngang ngửa với nửa X nửa O ~~o(>_
--- Hết chương 35 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!