- Sao lại ra đây -JungKook ngồi xuống nền cát kia
- Thích -nó trả lời ngắn gọn rồi cũng ngồi xuống bên cạnh cậu
- Cô không vui sao? -JungKook nghe giọng nói lạnh âm độ của nó thì khỏi phải nói luốn hết sức ngạc nhiên cứ tưởng không phải nó vậy (chị Mia nhập đó)
- Sao nói vậy? -nó khó hiểu
- Giọng cô khác bình thường
- Vậy sao -nó chỉ cười nhếch một cái
Sau câu nói đó cả hai rơi vào trạng thái im lặng đến khi..
- Sao anh lại trưng bộ mặt lạnh lùng khi ở ngoài? -nó bất giác hỏi cậu
- Tôi không biết -JungKook trả lời
- Chắc trước đó anh thích ai rồi nhỉ? -nó lại hỏi tiếp
- Ừ. Còn cô, hôm nay sao mặt lại lạnh như vậy? -JungKook thành thật nói
- Bản chất vốn có của tôi là như vậy -nó thản nhiên đáp
- Hahahaha -JungKook bỗng bật cười lớn
- Cười gì? -nó nhíu mày khó hiểu
- Hằng ngày lắm mồm, miệng không ngừng hoạt động. Hôm nay lại kêu lạnh lùng là bản chất vốn có cô không thấy ngượng miệng sao? -JungKook khinh khỉnh nói
- Chả phải giống anh sao? -nó nói xéo
- Chắc vậy -JungKook ngưng cười
- Cười để người khác không biết mình đã khóc như thế nào? Nói nhiều à? Cũng chỉ để cho người khác chú ý đến mình thôi. Tất cả chỉ giả tạo. -nó nói mắt nhắm lại người ngả ra đằng sau
- Cô khó hiểu thật -JungKook nhìn nó nói với vẻ mặt hứng thú
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tên Thần Tượng Ác Ma
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!