ngươi như vậy hại người a! Ngươi rõ ràng là phải chết già! Đến già đến già, làm sao còn kéo ta xuống nước a. Mai Vũ rõ ràng trông thấy khóe môi Mai Lưỡng Tâm nhếch lên nụ cười gian. Chính tay đâm sư huynh, g**t ch*t sư phụ. Nàng nào có lợi hại như vậy! Đáng thương sư mệnh như núi, nàng ngay cả chỗ để phản bác cũng không có. Ngoài cửa sổ, một nụ mai vừa nở hoa, cảnh xuân vô hạn. Mai Vũ lại viết một dòng chữ bên cạnh nơi Mai Lưỡng Tân ngã xuống “Tặng quân rượu độc, tiền quân ra đi”. Lạc khoản: Vũ. Sau đó quỳ rạp xuống đất dập đầu vài cái: “Mai Vũ nhận sự chiếu cố của sư phụ lâu như vậy, vô cùng cảm kích. Mai Vũ nhất định không quên sư ân.” Đứng dậy, Mai Vũ đi xuống núi, tìm vài người lên núi đi chôn thi thể sư phụ. Mai Vũ cuối cùng nhìn thoáng qua Mai Hoa sơn trang, xoay người rời đi. Nàng biết rõ, rất nhanh, tin tức nàng tự mình giết sư phụ sẽ truyền đi. Mà nàng, cũng đã không thể ở lại Mai Hoa sơn trang được nữa. Giang hồ, Mai Vũ đến đây.
--- Hết chương 3 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tặng Quân Rượu Độc, Tiễn Quân Ra Đi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!