- Vào ngày nọ, Lưu Nguyệt đến trường sớm hơn 30 phút để trực nhật thì thấy 1 ngày trong lớp c*̉a mình. Lưu Nguyệt đã rất ngạc nhiên thấy 1 bóng người trong lớp đang quét sàn giúp mình. Lưu Nguyệt gọi tên c*̉a người đó: Vũ Bạch Lương, anh chàng dẵ quay lại nhìn và nở nụ cười giống như lúc trước. Bạch Lương nói: Lưu Nguyệt đến sớm vậy ^^, mình đến trực thay cho Hưng Phong c* cậu thức sớm không được nên đã nhờ mình. Lưu Nguyệt trả lời: hôm nay đến lượt mình và Hưng Phong trực nhật, mình đến sớm làm cho kịp nhưng mà xem ra mình khỏe được 1 chút rồi. Lưu Nguyệt lấy khăn quay mặt lại để lau bản, 1 mặt không biết ứng xử thế nào mặt khác không chắc Bạch Lương còn nhớ mình không. Lưu Nguyệt cảm giác tình trạng nan giải này không biết kéo dài bao lâu thì Bạch Lương lên tiếng: Lưu Nguyệt vẫn như vậy không thay đổi chút nào hết lạnh lùng hay nổi giận và còn cột tóc đuôi gà nữa. Nghe xong Lưu Nguyệt quay lại nhìn Bạch Lương với đôi mắt tròn xoe và hỏi: Bạn vẫn còn nhớ mình sao?.Bạch Lương miển cười trả lời: Sao lại không nhớ chứ Lưu Nguyệt là đối thủ nặng kí trong môn hội họa mà. Lưu Nguyệt hỏi thêm 1 câu: Vây sao lúc nhập học Bạch Lương im lặng lại không lên tiếng mình cứ nghĩ bạn không hề nhớ mình chử. Anh chàng vẫn thản nhiên trả lời: Khi bạn bước vào lớp mình c*̃ng đã ngạc nhiên lắm, mình có ý định bắt chuyện nhưng thấy bạn không thèm nhìn mình dù chỉ 1 chút mình cứ nghĩ bạn không nhớ đến mình nữa nên mình c*̃ng hơi sợ hãi.
- Khi nghe câu trả lời c*̉a Bạch Lương, Lưu Nguyệt đã rất vui và cười rất nhiều: Mình với bạn có c*̀ng tâm trạng như nhau đấy. Bạch Lương tỏ vẻ ngạc nhiên và nói: vậy chúng ta đồng cảnh ngộ rồi, dù hơi muộn nhưng mình rất vui được gặp lại nhau. Lưu Nguyệt: Mình c*̃ng vậy
--- Hết chương 1 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tại Sao Anh Lại Trở Về?
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!