Ngày hôm sau, ta thức dậy rất sớm, lại thấy Vương gia mặc y phục xanh thẫm đứng trong ánh mặt trời, vẫn anh tuấn tiêu sái như trước, thậm chí còn có thể thấy tươi cười nở trên môi u.
Đi đến bên cạnh y, ta nghĩ ta đã khóc!
Ta thật sự khóc!
Gió nhẹ thổi qua, hoa mai nở rộ,
Trong mai viên
Một người làm vườn thô lỗ,
Một Vương gia theo gió biến mất,
Một người mỉm cười nhìn ánh sáng mặt trời,
Một người……
Khóc……!Bản bi kịch – Hoàn
--- Hết chương 63 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ta Không Khóc
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!