“Bốn tuổi năm ấy tôi hỏi cậu ấy: con thích ba ba lắm sao? Cậu ấy nói rất thích, tôi lại hỏi: ba con xử tệ với con như thế sao con còn thích ông ta? Vũ Khuynh nói: ba ba tốt với con lắm, có một lần tay con dơ ba ba còn cho con một cái khăn lau tay! Nói xong, cậu ấy chui xuống sàn lấy một chiếc hộp ra, đó là chiếc hộp mà cậu ấy dùng để cất giấu bảo vật của mình, bên trong có hai ngăn, một ngăn chứa đồ chơi mà tôi tặng còn một ngăn chính là chứa chiếc khăn tay mà ông đã cho. Có lẽ nói ông cũng không tin, vì để bảo quản tốt chiếc khăn đó, cậu ấy thế nhưng lại dùng năm cái khăn khác bao bọc ở bên ngoài. Sau đó còn giấu kĩ vào trong hộp, cũng giống như thế, vào tết năm đó cậu cho cậu ấy một trăm đồng lì xì…………”
Bởi vì trước đây Đinh Lập Hiên vô tình nhẫn tâm, cho nên lúc này y không nói được gì. Cho đến lúc này y mới biết trên thế giới này vẫn còn một đứa nhỏ xem thứ mà y tùy tiện đưa cho như bảo vật cất giấu! Bản thân y luôn than thở vì sao không có ai yêu thương y thật lòng mà chỉ yêu thích tiền của y thôi, nhưng thực tế luôn có một người yêu thương y mà y không hề hay biết. Trong căn phòng nhỏ ấy có một đứa nhỏ thật ôn nhu một mực yêu thương y hết lòng, ở trong mắt đứa nhỏ ấy cha của nó chính là toàn bộ thế giới, nhưng người làm cha như y lại nhẫn tâm ném đứa nhỏ đó ra ngoài, mười mấy năm không hề quan tâm tới, y…….có còn là người hay không? [tại sao Thần của ta phải chịu khổ sở như vầy chứ, biết vì sao ko?? - vì em nó có một người cha như ông đó!!! >"
--- Hết chương 32 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Sửu Nhi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!