ước hắn chậm trễ, hắn dịch lại gần một chút, “Là tại hạ sơ sẩy, đạo hữu đã khổ cực một đường rồi. Mong đạo hữu chớ trách. Đạo hữu, đạo hữu? Đạo hữu, ngươi….”

Một khắc sau, hắn nghe được tiếng lẩm bẩm nhẹ nhàng.

Đây là… ngủ… đang ngủ….

Σ (°△°)︴

“…” Lúc này cũng có thể ngủ, đm ngươi đùa ta à?!

--- Hết chương 10 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Sư Phụ Lại Mất Tích Rồi (Sư Phụ Vô Địch Thiên Hạ)

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!