Tại phòng khách
- Mấy người làm gì mà bảo bối của tui lại nằm trong phòng khóc như vây hả lở bảo bối có chuyện gì mấy người tính sao đây hả - giọng Ken lạnh như băng khiến người nghe lạnh thấu xương
- Tụi tui có làm gì cô ta đâu , tự cô ta nhốt mình trong phòng khóc suốt ko chịu ăn gì chứ bộ - hắn đanh giọng
- Ko liên quan gì tới họ đâu - Jun lên tiếng
Hức...hức - tiếng nấc của nó vang xuống phòng khách làm cho hắn lo lắng chạy ào lên . Hắn ko gõ cửa phòng mà chạy thẳng vào khiến nó la toáng lên
- Kelvin ra ngoài ngay hức... ai cho anh hức... vào phòng tôi... hức - nó nói trong cơn nấc và nước mắt chảy ròng ròng
- Thì tôi lo cho cô mà - hắn nhìn nó mà xót xa
- Thôi mày đừng lo cho nó có tụi tao rồi - Mir bước lại ôm nó vào lòng - Nói hai nghe có chuyện gì vậy - Mir hỏi nó
- Hai ơi em hức... hức.... em lại nằm mơ thấy họ . Em nhớ họ quá hai ơi - Nó nói như sắp khóc
- Ko phải mơ đâu bảo bối ngốc ạ ! Tụi anh về rồi đây tụi anh sẽ ko rời xa bảo bối nữa dù chỉ là nữa bước ! Bảo bối ngoan nhé đừng khóc - Kun nhẹ nhàng , ấm áp ôm lấy nó từ vòng tay Mir
- Vâng - nó nín ngay lập tức , mỉm cười hạnh phúc
- Này bảo bối là của chung ko phải để mình mày ôm nhé - Kin nhào lại giành lấy nó
- Hai thằng tụi bay có buôn ra ko dám giành với anh à - Ken nhào tới , khác hẳn với lúc ở phòng khách
- Giống hai mặt quá đê , mới nãy còn lạnh hơn Bắc cực nữa mà - Windy khích
Kin và Kun đồng thanh
- Chứ còn gì nữa đúng quá mà há há há *cười nham nhở*
- Ken : *sắn tay áo* giờ sao - nói rồi rượt Kin và Kun chạy vòng vòng trong phòng
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Siêu Quậy Trường BB
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!