Mới có hai lần, Phường Niên đã bắt đầu nghẹn ngào thét lên.Chân cô không ngừng đá lung tung, nhưng cũng không ngăn cản được động tác của anh.Lưỡi của anh l**m lấy đậu đỏ nhô ra, nhìn nó càng ngày càng cứng hơn.“Giang Ngộ...!A...!em không được...!a...”k*ch th*ch mãnh liệt làm Phương Niên khóc lên, quá sung sướng nhưng cũng quá khó tiếp thu nổi.b* ng*c cô chập trùng kịch liệt, b** v* lớn lắc lư, đắm chìm trong d*c v*ng điên cuồng không thể thoát ra.Giang Ngộ nhịn mấy ngày, chính là muốn nhìn cô mất khống chế dưới thân mình.Mặc kệ phản ứng của cô kịch liệt bao nhiêu, động tác lớn thế nào, anh vững vàng giữ lấy chân cô từ đầu đến cuối, tiếp tục không ngừng l**m láp.“A...!Giang Ngộ..."Cô bị anh l**m cho mất hồn, bụng dưới run rẩy từng đợt, kh*** c*m tới vừa nhanh vừa gấp.“Không muốn.
a.
a.”Bên trong tiếng r*n r*, Phương Niên cứ như vậy mà ra dưới miệng anh.Cô ra, Giang Ngộ lại vừa mới bắt đầu.Anh không cho cô chút cơ hội nghỉ ngơi, tiếp tục l**m h** h***t của cô.
Khe thịt nhìn có vẻ nhỏ nhắn thật ra co dãn kinh người.Anh duỗi toàn bộ đầu lưỡi vào, còn có không gian để đâm vào."A...!ưm..."Vừa ra một lần, cả người Phương Niên mềm nhũn.Tiếng r*n r* của cô mang theo sự yêu kiều và dư vị sau khi cao trào, nũng nịu r*n r* theo động tác của anh.Rất nhanh, cảm giác quen thuộc lại ùa tới."A...A..."Nhục huyệt của cô bị anh ngậm trong miệng, dòng nước chảy ra không ngừng.Sâu trong thân thể thật trống rỗng, rất ngứa ngáy, giống như có con kiến đang bò...Phường Niên co rút, mắt thấy lại sắp ra..
--- Hết chương 44 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Quá Trình Theo Đuổi Chàng Ảnh Đế
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!