“Chúng ta đều là bạn già, Manh Manh cũng là đứa nhỏ mọi người nhìn lớn lên, từ nhỏ có tri thức hiểu lễ nghĩa, so với đứa con này của tôi thì hơn nhiều lắm. Có đứa con dâu như vậy giúp tôi quản giáo Thiên Hạnh, là phúc khí của tôi, cũng là phúc khí của Thiên Hạnh, càng là phúc khí của Chương gia, mong các vị ở đây có thể chúc phúc cho hai đứa nhỏ.”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



















--- Hết chương 37 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Phùng Xuân - Đại Giang Lưu
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!