Vốn là, Hoa Ninh Tường không cần ra album vội vội vàng vàng như vậy, nếu không phải là nghĩ cho mình…
Nghĩ đến đây, Lý Thanh Lãng trong lòng lại nhịn không được cảm thấy có lỗi, nhưng là…cũng có một tia ngọt ngào.
Ngày 10 tháng 3, album của Hoa Ninh Tường chính thức phát hành, kỳ thực tiền kỳ cũng không có tuyên truyền bất cứ cái gì hết, chỉ là thả ra một ít tiếng gió (aka thả thính =)))) trên các trang web lớn cùng truyền thông, tin tức về tân album của anh liền một phát che ngợp bầu trời.
Lưu Trung An vì muốn trả đũa Hoa Ninh Tường mà nhận rất nhiều chương trình ti vi cùng phỏng vấn của tạp chí, còn có một loạt công tác chụp hình quay quảng cáo. Trong phút chốc, Hoa Ninh Tường bận rộn đến nỗi chân không chạm đất, trong khi Lý Thanh Lãng cũng đang thu lại hai bài hát cuối cùng của chính mình. Gần đây cậu rốt cuộc cũng tìm được ‘cảm giác’ trong ca khúc, liền tiến bộ hơn nhiều, cho dù là dưới trình độ soi mói của Khúc Tân đi nữa, phỏng chừng nhiều nhất hai ba ngày là có thể hoàn thành.
Đối với lần hợp tác này, Khúc Tân rất hài lòng, đứa bé này, quả nhiên đáng giá để đầu tư, cho dù là không cố tình quản giáo cậu, Lý Thanh Lãng vẫn là rất dụng tâm mà học cho tốt, cậu cũng không phải thiên tài, nhưng lại là người nghiêm túc nhất khiêm nhường nhất mà hắn từng thấy.
Hai người họ đều bận bịu, đương nhiên sẽ không tham dự họp báo, đều giao lại cho tiểu Chu, cậu ta một bên khẩu khí hùng hồn giơ ra ảnh bìa album, một bên @ Lý Thanh Lãng (editor: bản gốc nó để như vậy, mình cũng không hiểu ra sao >~~
--- Hết chương 12 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Phóng Thanh Ca Xướng
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!