Mộc Yến Phi bước nhanh đến gần hắn, không trả lời, chỉ nhìn hắn từ trên xuống dưới. Trên người nam nhân phủ một lớp bông tuyết, huyền y tựa như mực đen vẩy trên tuyết trắng, càng nhìn càng rõ ràng, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, khiến hắn có vài phần cười đùa thế tục, chỉ là phía sau sự phóng khoáng ấy che dấu chính là rất nhiều ngạo khí và tâm cơ. Mộc Yến Phi và hắn nhìn nhau, nghĩ đến bản thân mấy lần bị hắn lừa gạt, nhưng sau mỗi lần bị lừa, tâm không tự chủ nhích về phía trước thêm một chút, bây giờ nghĩ lại, không thể nói là tức giận hay là tức cười, nói: “Kiếp này không phải kẻ địch của ngươi, quả thật là một việc vô cùng đáng tiếc của đời người.”
Đào Nhiên hình như không hiểu, mày kiếm khẽ nhếch, Mộc Yến phi không giải thích cho hắn, tiến lên ôm lấy hắn, hôn hắn giữa cảnh tuyết tung bay. Thân thể Đào Nhiên chợt cứng lại, hắn cảm giác được tâm tình của Mộc Yến Phi rất âm trầm, nên không hỏi hắn tại sao lại đến vào lúc này, trở tay ôm lấy, chào đón nụ hôn nồng cháy vừa được dâng lên. “Ta muốn thượng ngươi.”
(thẳng thắng quá vậy huynh) Trong nụ hôn nồng cháy, Mộc Yến Phi nói. Nụ hôn kịch liệt khiến đôi môi cảm thấy đau một chút, Đào Nhiên cười hỏi: “Ngay trong tuyết sao?”
(dám à? >_
--- Hết chương 19 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Phong Khởi Lan Thành Tẫn Phi Hoa
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!