Cũng không biết vì sao mà bây giờ trái tim cô đập hơi nhanh.
Nắm chặt lon Coca mang theo hơi khói lạnh ngắt, cô suy nghĩ nên làm thế nào mới có thể đưa lon Coca này cho anh được, mà không khiến anh cảm thấy đường đột.
“Đàn anh, em là Hạ Lương, sinh viên khoa Ngoại ngữ, em rất thích anh, không phải, em rất thích nhìn anh chơi bóng.”
“Đàn anh, anh chơi bóng vất vả quá, cho anh lon Coca này đấy.”
…
Rốt cuộc phải làm thế nào bây giờ? Hình như làm cách nào đều có hơi xấu hổ.
Sự thấp thỏm vì đưa Coca thật sự có thể g**t ch*t Hạ Lương, nói gì tới chuyện tiến về phía trước.
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Phong Cảnh Tươi Đẹp
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!