“Từ đó cũ rồi.” Travis nói. Giờ là lễ Tạ ơn, ngoài trời đang mưa lớn. Chẳng đứa nào đói bụng. Nathan chọt chọt miếng thịt chan nước sốt của nó bằng cây nĩa plastic. “Tôi nhớ hình như họ gọi nó là hyper – hyper-gì-nhỉ.”
Ngồi cạnh bọn nó, một đứa tâm thần đa nhân cách đang nạt mớ khoai tây nghiền của nó im miệng lại. Travis cầm dao đè dẹp lép đám khoai của nó.
“Hypersexuality. Ước gì tôi bị cái đó.”
“Ai chẳng ước được có cái đó. Tôi nghĩ một khi có rồi… một khi có rồi thì sẽ, ừm…”
“Ước gì không có nữa. Ừ. Chỗ này có ai bị cái đó không? Nymphomania. Hypersexuality. Sao cũng được.”
“Chắc họ bị nhốt trong khu nguy hiểm. Chắc người ta không muốn họ, ừm…”
“h**p mấy người bệnh cùng phòng. Ừ. Tôi biết.”
--- Hết chương 2 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Phơi Tôi Ngoài Trời
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!