Chỉ là, cuộc sống như thế kéo dài một tuần lễ thì cậu lại cảm thấy cả người nên phải cẩn thận, chẳng lẽ là đoàn trưởng lại nghĩ tới điểm quan trọng chết người của bọn họ? Chỉ là vừa nghĩ như thế, Du Viễn đã cảm thấy sau lưng của mình như ứa ra một lớp mồ hôi lạnh.
Dùng cùi chỏ thọt Dương Khải, Du Viễn thần bí kề tai Dương Khải nói: "Này, cậu có cảm thấy gần đây đoàn trưởng chúng ta có điểm không đúng hay không?"
Dương Khải giương mắt nhìn Du Viễn, đôi mắt hẹp dài vẫn chẳng chút gợn sóng. Yên lặng mấy giây, cậu ấy cúi đầu tiếp tục lau súng bảo bối của mình.
Du Viễn tự làm mất mặt cũng không tức giận, tính khí Dương Khải cậu rất rõ ràng, cho dù tự nói một mình cũng được, dù thế nào đi nữa cậu cũng không có gì tổn thất.
"Chẳng lẽ cậu thật sự không nhìn ra điều gì không đúng sao?" Du Viễn gãi gãi đầu, thở dài một tiếng, chuẩn bị đi giặt quần áo.
"Ôi, chính trị viên!" Cũng may trời không tuyệt đường người, chính trị viên bọn họ là Đặng Hồng Thạch vừa vặn đi ngang qua, Du Viễn đang kẹp chậu vội vàng tiếp đón.
die nda nlequ ydo n
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ngưỡng Vọng
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!