Lên lớp mười hai cô Bích dạy toán, cô Na dạy anh, nhìn cách hai cô giảng bài tôi mới thấy hối hận quá! Trách mình đã ko chú ý theo dõi bài giảng của thầy Duy và cô Hương. Những lời khuyên đầy chân thành và quý báu của thầy cô đâu mất rồi? Chỉ còn lại hai vệt bóng đen trên cửa lớp. Quyển vở anh học buổi chiều mà cô Hương cho ghi đã giúp tôi rất nhiều trong học tập. Đa số ngữ pháp đều học lại lớp 11, tôi nhận ra chẳng ai dạy kĩ và tận tình như cô Hương, chẳng ai kể chuyện vui như thầy Duy.
Lớp 12 là lớp đầu đàn tôi dần nhận ra những áp lực thi cử mà mình sắp phải đối mặt. Tôi ước được học một tiết của thầy Duy và cô Hương, dù chỉ là mấy phút tôi cũng chấp nhận. Tôi đã ko gặp lại cô Hương từ lúc kết thúc năm học lớp 11 cho đến giờ. Tôi chỉ muốn hỏi: " Dạo này cô có khoẻ ko ạ? " thực sự rất nhớ hai người họ. Hôm hai mươi tháng mười một tôi đã cố gắng tìm hai thầy cô, muốn chụp chung một tấm với hai người, muốn nói lời xin lỗi dù biết là " muộn màng ".
--- Hết chương 86 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Người Yêu Cũ
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!