Lý Uyên giơ giơ cái chén không lên: Ăn ba chén rồi.
Diệp Thanh Ca lão khí hoành thu (ông cụ non): Ba chén làm sao mà đủ được, ngươi đang trong thời gian trường thân tử (trường: dài, thân tử: cơ thể).
Lý Uyên vui vẻ: Tiểu bất điểm nhi, hai ta ai đang cần trường thân tử hơn?
Diệp Thanh Ca gắp cho hắn một miếng xương sườn: Ngươi là người của ta, ta không thể để cho ngươi không được ăn ngon.
Lý Uyên bóp bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của: Ta là người của thiên sách phủ.
Diệp Thanh Ca: Ngươi là của ta.
Lý Uyên: Là thiên sách phủ.
Diệp Thanh Ca: Là ta!
Lý Uyên: Không phải.
Diệp Thanh Ca ô oa khóc lên, tay nhỏ bé béo đô đô đập bàn.
Lý Uyên không phát cáu nổi, ôm người vào dỗ ngọt: Được được được, ta là người của người, người của ngươi.
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ngươi Là Người Của Ta
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!