Bãi đỗ xe nằm trong tầng hầm của trường. Cô biết chạy vào đây lại càng nguy hiểm vì nơi này vô cùng vắng và tối. Thế nhưng chỉ khi vào trong xe và lái đi mới là biện pháp tốt nhất để cắt đuôi. Bước chân của cô nặng ch*ch. Đói, cặp sách nặng, chưa kể việc gần như chết đuối rút cạn sức lực của cô. Cô quay về phía sau, kẻ bám đuôi không ngần ngại mà đuổi theo cô. Có lẽ hắn đoán được ý định của cô, cũng có thể hắn cảm thấy cơ hội của hắn tới rồi.
Cô dùng ý chí của mình để tăng nhanh tốc độ. Cô thở hồng hộc, nấp vào vài chiếc xe quanh đó. Cô cố thả nhẹ nhịp thở, bình ổn tâm trạng. Điện thoại vẫn là dấu hiệu mất sóng chán ghét. Cô nằm xấp xuống, ngó qua hầm xe. Cô thấy một đôi dầy thể thao dừng lại ở cồng vào. Có lẽ hắn phân vân không biết đi hướng nào. Cùng lúc ấy có một chiếc ô tô chạy ra. Nhờ tiếng động cơ ồn ào, cô nhanh chóng luồn qua các chiếc xe khác, chạy tới xe của mình.
Cô vội vàng lục túi xách để tìm chìa khóa. Nhưng mà hình như, chùm chìa khóa của cô đã bị bỏ quên ở nhà rồi.
--- Hết chương 5 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Người Kể Chuyện
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!