Trong tưởng tượng của tôi, anh Đạo hẳn là một người đàn ông trung niên.

Có thể sẽ để râu giống như đạo sĩ trên TV.

Thu Vũ Miên Miên

Nhưng cuối cùng, người ngồi ở trước mặt tôi một cậu trai mặc đồng phục trung học, đeo kính mắt, rất sạch sẽ.

“Cậu là anh Đạo?”

“Ừm.”

Cậu ấy khoanh tay lại, ngay lúc tôi hỏi lần thứ năm thì cậu ấy nhíu mày.

“Khi nào cậu dẫn tôi đi gặp cô ta?”

“Cậu… Pháp thuật cao siêu sao? Có cần gọi sư phụ của cậu đến không?”

Cậu ấy thở dài:

“Tôi trốn học đi ra đấy, cậu mà còn chậm trễ như vậy thì tôi kệ cậu, tôi đi đây.”

Nói xong, cậu ấy đứng dậy định rời đi.

“Đừng mà.”

Tôi vô thức nắm lấy ống tay áo của cậu ấy, cố đ.ấ.m ăn xôi:

“Tôi tin cậu!”

--- Hết chương 17 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Nghiêm Cấm Chụp Hình Xác Phụ Nữ Ngàn Năm Tuổi

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!