Hai người ngồi trước giá đao uống rượu với nhau, Hạ Huyên điềm đạm nói, "Nếu việc trồng trọt thuận lợi, bá tánh biên giới và quân đội sẽ có lương thực.""Chắc chắn là sẽ thuận lợi," Mạc Doãn nhấp một ngụm rượu, mặt càng ngày càng đỏ, "Chỉ là sau khi thành công rồi thì còn phải tính đến chuyện bảo vệ lương thực nữa."Hạ Huyên nghiêm mặt.Nếu trồng lương thực trên cát thực sự có thể thành công, đến lúc đó đám mọi rợ lại đỏ mắt ghen tị, vấn đề cướp lương thực cũng sẽ ngày càng khốc liệt."Tướng quân lần này dẹp loạn vất vả rồi."Hạ Huyên lại ngẩn người, sau đó sắc mặt trở nên nghiêm túc, "Đây là bổn phận của ta, sao lại vất vả?""Mấy ngày nay ngoại trừ trồng lương thực, ta cũng quan sát tình hình trong quân ít nhiều, tinh binh trong quân rất ít," Mạc Doãn nhàn nhạt nói, "Tính luôn cả số thân vệ mà tướng quân ngài mang đi, ta đoán tổng cộng cũng chỉ có khoảng hơn dưới một người."Hạ Huyên im lặng."Tướng quân, mọi rợ tuy ít nhưng lại hung hãn dũng mãnh, vượt xa binh lính bình thường của chúng ta. Cái gọi là mười vạn đại quân của chúng ta, thật ra đứng trước mọi rợ cũng không có cơ hội chiếm phần thắng tuyệt đối.""Khá lắm.""Man tộc càng ngày càng mạnh, không đến ba năm nữa, đại quân của chúng nhất định sẽ tấn công.""Khá lắm.""Tướng quân vừa tới biên cảnh đã nóng lòng huấn luyện quân đội và trấn thủ các thành thị, tức đã dự đoán được trong vòng vài năm tới sẽ có một trận chiến sinh tử.""......Khá lắm."Hạ Huyên ôm chặt túi rượu trong lòng bàn tay, không thể tin được người trước mặt lại có thể hiểu rõ suy nghĩ của mình cứ như chính bản thân y vậy.Người hiểu ta, sẽ biết lòng ta lo lắng; người không hiểu ta, chỉ biết dò hỏi ta đang muốn gì. (*)Tri kỷ của y không ở trong kinh, cũng không ở Nam Hương, mà lại xuất hiện ở sa mạc này, Hạ Huyên không khỏi lại nheo mắt lại, là ai? Rốt cuộc người này là ai?Mạc Doãn nhấp một ngụm rượu lớn, chất lỏng trôi vào cổ họng, cay vô cùng, đây chính là cảm giác hắn muốn, hắn xoay người đưa tay ra, ánh mắt lạnh lùng nhưng lại tràn ngập nhiệt độ khác thường, "Chuẩn bị lương thực, huấn luyện quân đội, sau này giết địch."Hạ Huyên cũng uống một ngụm rượu lớn, y vừa từ chiến trường về, trên mặt râu lún phún, cũng chắp tay với Mạc Doãn nói: "Chuẩn bị lương thực, huấn luyện quân đội, sau này giết địch!"Hai người nhìn nhau mỉm cười, lòng nghi ngờ dù ít dù nhiều giờ phút này dường như đã tan biến.Cho dù hắn là ai, hắn và ta đều có cùng một mục tiêu.Trên đời này khó tìm được tri kỷ, đã là tri kỉ thì sao có thể là người không đáng tin cậy?Im lặng uống nốt phần rượu còn lại, Mạc Doãn nói: "Tướng quân, ta đã giải quyết được vấn đề lương thực." Hạ Huyên mỉm cười nhìn hắn, "Đúng vậy, quả là một công lao lớn." Mạc Doãn cũng mỉm cười, ráng mây đỏ trên mặt cũng theo đó lan ra, nói tiếp: "Vậy tướng quân, ngài có thể chia sẻ nỗi lo huấn luyện quân đội cho ta được không?"(*) Gốc 知我者,谓我心忧;不知我者,谓我何求。( Tri ngã giả, vị ngã tâm ưu; bất tri ngã giả, vị ngã hà cầu.) Tạm dịch như trên không biết đúng không 눈_눈
O4/O5/2O24
--- Hết chương 45 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nghề Đóng Vai Phản Diện - Đống Cảm Siêu Nhân
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!