Nguyệt Nguyệt khẽ nheo mắt. Cô gái nhỏ cảm nhận được đang có điều gì đó khác lạ ở đây. Mở mắt ra thì thấy Hải đang ngồi ngay giường mình mà lại nhìn mình chăm chú nữa. Cô ngạc nhiên, hỏi:
- Cậu lại vào phòng tớ làm gì?
- Thích thì vào! Không được à? - Hải trả lời
- Hừ, đáng ghét! Mau đi ra ngoài, tớ còn thay đồ! - môi nhỏ chu lên, bực dọc đuổi cậu ra ngoài.
- Sao không thay ở đây luôn đi? - Lời nói của cậu có gì đó rất phúc hắc.
- Bị điên à? Đi ra đi! - Nguyệt Nguyệt lấy đôi tay yếu ớt của mình đấm đấm vào người Hải như muốn đuổi cậu ra ngoài. Nhưng mà Hải lại là một con người "phúc hắc", làm gì có chuyện dễ tha như vậy!
Cậu nói:
- Muốn rủ ai đó đi chơi. Nhưng mà cái người đó lại như một con heo, gọi mãi không dậy. Bất lực quá! Để người ta phải đợi bao lâu!
- Hừ, làm như người ta cần ý! Giờ thì cút ra ngoài đi! - mặt nó đỏ bừng bừng vì giận, dám gọi người ta là "heo" sao? Không thèm chơi nữa luôn nhá!
Biết nó giận rồi nên cậu đành bước đi ra ngoài thôi, chứ để nó giận thì phiền lắm! Nhỡ thằng nào đấy lại nhân cơ hội cuỗm nó mất đi thì sao? Không được, nhất định phải tạo ra kết giới.
--- Hết chương 8 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ngậm Miệng Lại Nào Cô Bé!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!