- Tôi trả tiền cho cả suất của cô bé này nữa nhé!
Nó run lên vì ngạc nhiên. Ai thế nhỉ? Lại còn gọi mình là...cô bé nữa. Quay ra lí nhí cảm ơn, nó mặt cúi gằm, định bưng bát mỳ xuống bàn ăn thì bàn tay ấy cầm nhẹ lấy tay nó:
- Sao cứ cúi mặt thế, bộ em không nhớ anh à?
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nè! Cool Boy! Đừng Lạnh Lùng Nữa!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!